Lời vừa dứt, Kiều Miên ngồi đối diện dường như nghe thấy tiếng nghiến răng ken két, ngước mắt nhìn lên.

Chỉ thấy Hứa Hựu Cảnh siết chặt quai hàm, khuôn mặt trầm xuống đến mức khiến người ta lạnh gáy.

“Địa chỉ.”

Cúp điện thoại, anh ném lại câu “đi đây” rồi biến mất sau cửa cầu thang.

Tầng hai rộng lớn thoáng chốc chỉ còn lại mình Kiều Miên.

Cô nàng vẫy tay gọi phục vụ, lật menu nói: “Cho tôi một cuốn menu này luôn!”

Vừa ra khỏi nhà hàng Hứa Hựu Cảnh liền nhận được địa chỉ Hi Quan gửi tới, anh mở định vị ném sang ghế phụ, một tay xoay vô lăng điêu luyện, đổi hướng xe, để lại làn khói trắng phía sau.

Nhưng dường như cả thế giới đang chống lại anh, đèn đỏ liên tục.

Trong lúc chờ đợi, anh nhìn đồng hồ, đã mười phút trôi qua kể từ cuộc điện thoại. Tính ra, cô đi từ lúc ra khỏi nhà chắc là đến thẳng quán bar, đến giờ đã ở đó gần một tiếng đồng hồ rồi?