Âm cuối khẽ ngân lên, như thể bốn chữ ấy được anh luyến tiếc giữ lại nơi đầu lưỡi rồi mới bật thốt ra.

Giọng nói trong trẻo dịu dàng, êm tai lạ thường.

Ôn Hoài đặt điện thoại xuống, ánh mắt chạm phải người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa.

“Anh nghe theo Ôn Hoài à?” Tùy Kiến Văn không thể tin nổi, “Tại sao?”

Hứa Hựu Cảnh giơ tay xem đồng hồ, “Đã nói nguyên nhân rồi.”

“Mọi người chắc chắn Kiều Miên vô tội đến thế sao?”

Thấy không khí vi diệu, Giang Khải của bộ phận Pháp lý lên tiếng vạch trần điểm mấu chốt: “Hiện tại chúng ta không liên lạc được với phía Kiều Miên, trong vòng một giờ sau khi sự việc phát sinh là thời điểm vàng để xử lý, giờ vẫn còn hơn mười phút nữa, chúng ta cứ chờ xem sao.”

Lý Khải Thành nói: “Chuẩn bị sẵn cả hai phương án thanh minh đi, đề phòng bất trắc.”

Giang Khải vâng lời, phòng họp nhất thời chỉ còn tiếng gõ bàn phím lách cách.

Không lâu sau, Tưởng Hàm ghé tai Hứa Hựu Cảnh nói gì đó, chỉ thấy anh gật đầu, Tưởng Hàm liền đi ra phía sau bàn họp dài.