Tai Ôn Hoài nóng bừng lên, hệt như chú mèo con bị giẫm phải đuôi, cô bật dậy ngay tức khắc, hai chân vẫn còn hơi run rẩy.

Đôi môi tê dại khiến cô nói chuyện cũng không được tự nhiên.

“Em muốn đi ăn cơm.”

“Đi canteen à?”

“Vâng.”

Hứa Hựu Cảnh dựa người vào bàn làm việc, đôi chân dài của anh duỗi ra thoải mái, ánh mắt nhìn về phía cô.

Thấy anh không có ý định di chuyển, Ôn Hoài hỏi lại: “Trưa nay anh định ăn ở đâu?”

Nhớ lại lần trước anh xuống canteen, cô thật lòng đề xuất: “Cơm rang trứng mà bác đầu bếp làm khá ngon đấy ạ, không ngấy đâu.”

Anh hiểu ý: “Muốn anh nếm thử à?”

Ôn Hoài vừa hé miệng, lại nghe anh hỏi: “Hay là em muốn đưa anh đi nếm thử?”