Nắm có thích không?

Vợ tôi!?

“Hả?”

Đổng Thần và Hà Tự Văn trợn tròn mắt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, hồi lâu không thốt nên lời.

Nhân lúc họ còn đang ngơ ngác, Hứa Hựu Cảnh đã bước tới giữa Đổng Thần và Ôn Hoài, tách hai người ra, đưa tay kéo cô vào lòng.

Tuy Ôn Hoài bất ngờ nhưng cô không hề giãy giụa, cô thuận thế dựa vào ngực anh, hai tai đỏ ửng, nụ cười trên môi không giấu được.

Chuyện này còn gì không rõ nữa.

Nhưng mà…

Đổng Thần lùi lại nửa bước, vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, “Chị Ôn, chồng chị chính là Hứa tổng ạ?”

Cậu ấy nắm lấy cánh tay của Hà Tự Văn đang hóa đá: “Lão Hà, cậu có thấy không, có nghe thấy không!”