Hơi ấm nơi cần cổ như dòng nước ấm lan tỏa xuống dưới, hơi thở Hứa Hựu Cảnh ngưng trệ, nhịp tim cũng lỡ mất một nhịp.
Cuối cùng anh cũng giơ tay, lòng bàn tay áp vào vòng eo cô, ấn chặt người vào lòng mình.
“Á.”
Ôn Hoài đau đến nhíu mày, Hứa Hựu Cảnh vội buông cô ra.
“Có phải sau lưng em cũng bị thương không?”
Nói muốn kiểm tra, nhưng Ôn Hoài không cho, “Lát nữa em vào nhà vệ sinh xem.”
Hứa Hựu Cảnh nhìn đồng hồ, “Cuộc họp báo còn hai mươi phút nữa là kết thúc, hiện tại có Tưởng Hàm lo rồi, anh đưa em đi bệnh viện nhé?”
“Không cần đi bệnh viện đâu ạ, chắc chỉ bị va đập nhẹ thôi, không sao đâu.” Tai nghe của cô truyền đến tiếng người, “Đổng Thần bảo mọi việc đều thuận lợi, chắc là có thời gian bôi thuốc đấy.”
Hứa Hựu Cảnh hiểu ý, anh cầm điện thoại gửi tin nhắn thoại cho Tưởng Hàm.
Khoảng năm sáu phút sau, cửa phòng đang khóa trái bị gõ vang, Hứa Hựu Cảnh đứng dậy ra lấy đồ.