“Anh… Anh…” Ôn Hoài líu lưỡi, không chút khí thế nói, “Sao anh lại xem điện thoại của em?”
Hứa Hựu Cảnh rất biết điều đặt điện thoại của mình trước mặt cô, “Của anh thì em cứ xem thoải mái.”
“Anh lại trêu em.”
Hứa Hựu Cảnh bật cười, “Anh không có ý đó.”
Anh ngồi xuống ghế sofa cạnh Ôn Hoài, cùng cô xem điện thoại: “Mật khẩu là 0502.”
Ôn Hoài nhất thời chưa phản ứng kịp.
Hứa Hựu Cảnh: “Ngày 2 tháng 5, ngày đăng ký kết hôn.”
Cô mới bừng tỉnh.
Chỉ vì những con số như “520”, “521” quá phổ biến, khiến cô nghe mật mã là “502” nhất thời không liên tưởng đến.
Nhớ lại lúc đăng ký kết hôn, Ôn Hoài còn tự giễu, sao không đợi thêm mười tám ngày nữa. Ít nhất cũng có thể cùng hưởng không khí của ngày lễ hot nhất, chứ không phải hễ nhắc đến ngày kỷ niệm là lại nghĩ ngay đến một loại keo dán.