Câu nói này có ý nghĩa gì, không cần nói cũng biết.
Yết hầu Hứa Hựu Cảnh chuyển động, anh quên cả phản ứng.
Ôn Hoài nhìn quanh, thấy hành lang không có ai cô mới nhón chân, nhanh chóng hôn lên môi anh một cái.
“Bà dì em hôm qua đã đi rồi.”
Tiếng bước chân thình thịch vang lên trên tấm thảm dày, Ôn Hoài đã cầm thẻ phòng chạy đi mất. Hứa Hựu Cảnh đi chậm lại vài bước, đầu ngón tay anh lướt qua hơi ấm còn vương trên môi, khóe môi khẽ nhếch.
“Em đi từ từ thôi.”
“…”
Trên boong tàu, Hi Quan đang bơm bóng bay, Nam Địch đứng một bên, nhìn bờ biển mênh mông than ngắn thở dài.
“Lúc mới bắt đầu ở Bắc Thành, F5 chúng ta tốt biết bao, ai cũng độc thân, chẳng ai phải ghen tị với ai. Giờ thì hay rồi, mới qua bao lâu, người thì kết hôn, kẻ thì có đôi có cặp, chỉ còn hai cẩu độc thân chúng ta, giờ lại còn phải đứng đây bơm bóng bay.”
Anh ta vung nắm mồi câu, mấy con hải âu bay tới, kêu quang quác không ngừng.