Trong sân, ánh đèn thưa thớt nhưng sáng tỏ phác họa nên bóng dáng người đứng đó, và cả hướng anh đang nhìn về.
Bên trong cửa sổ sát đất, ánh đèn đuốc sáng trưng, mọi ngóc ngách đều được lấp đầy bởi ánh sáng rực rỡ của đèn dây tóc.
Đương nhiên Ôn Hoài cũng hiện rõ dưới ánh đèn, lọt vào tầm mắt anh.
Không biết vì sao, Hứa Hựu Cảnh cảm thấy nỗi buồn bực đè nén cả buổi tối bỗng nhiên vơi đi nhiều.
Anh bước vào trong, dừng lại ở cửa cầu thang, rồi lại vòng qua nhà ăn, lướt qua ly nước suýt bị tay mình gạt trúng trên đảo bếp, đi đến trước bàn rót cho mình một cốc nước.
Ôn Hoài ngồi đối diện định mở lời, nhưng thấy anh đang uống nước lại nuốt xuống.
Thực ra từ lúc anh bước vào, cô đã muốn hỏi anh có muốn ăn trái cây không, nhưng vì một loạt hành động khó hiểu của anh nên cô không dám lên tiếng cắt ngang.
Lúc này, Ôn Hoài nhìn người đàn ông đang uống nước trước mặt, nhìn dòng nước chảy vào khoang miệng anh, nhìn yết hầu nhô cao chuyển động lên xuống, nhìn…
Cô dời mắt đi.
Cô thầm nghĩ sao anh uống mãi chưa xong.