Hai giọng nói đồng thời vang lên, nhưng lại là hai câu trả lời trái ngược hoàn toàn.

Ôn Hoài ngẩn người trước câu trả lời của anh, ánh mắt cô tìm kiếm đôi mắt anh. Nhưng Hứa Hựu Cảnh chỉ thoáng chạm mắt với cô rồi dời đi ngay, anh rũ mắt tự rót cho mình một chén trà.

Mọi động tác của anh diễn ra trôi chảy, tự nhiên như mây trôi nước chảy, anh thậm chí không thèm nhìn cô thêm lần nào nữa. Tự nhiên đến mức Ôn Hoài bắt đầu nghi ngờ liệu vừa rồi có phải mình bị ảo giác hay không.

Anh…

Đang giận sao?

Nhưng tại sao chứ?

Rõ ràng cô nhận thấy sự do dự của anh nên mới nói theo ý anh, kết quả lại đi ngược lại với câu trả lời của anh.

Rốt cuộc anh có ý gì?

Lý Trường Anh nhận ra sự khác thường giữa hai người, bà không xen vào, bà tìm một cái cớ rời đi, để lại không gian riêng tư cho họ nói chuyện.

Bản tin thời sự trên TV đã kết thúc, lúc này đang phát những đoạn quảng cáo ồn ào như tiếng pháo nổ, trong phòng khách rộng lớn nghe chói tai vô cùng.