“Tôi…”
Nhất thời nghẹn lời, Ôn Hoài không biết trả lời thế nào.
“Hửm?”
Ngước mắt chạm phải ánh nhìn dò xét của anh, cô bỗng cảm thấy, Hứa Hựu Cảnh ngắt lời cuộc điện thoại, ngồi đối diện cô chính là để hỏi chuyện này.
Định mở miệng thì chiếc điện thoại đang im lìm lại rung lên.
Ánh mắt chạm nhau, bầu không khí càng thêm vi diệu.
Cô nói: “Tôi nghe điện thoại đã.”
Hứa Hựu Cảnh không phản đối: “Cần tôi tránh mặt không?”
Đã nhìn thấy tên người gọi, Ôn Hoài không nói gì, ấn nghe rồi bật loa ngoài.
Giọng nói của Lý Trường Anh vang lên giữa hai người: “Tiểu Ngải à, cháu đang làm gì đấy?”