Dì Bình nghe thấy tiếng động ở cửa thì đi ra, liền thấy Ôn Hoài hớt hải chạy lên lầu, Hứa Hựu Cảnh theo sát phía sau.

Chỉ liếc mắt một cái, bà đã nhận ra bầu không khí giữa hai người có gì đó là lạ. Bước tới đón, ánh mắt bà vô tình lướt qua vết son môi trên cằm Hứa Hựu Cảnh.

“Chỗ này sao lại…”

Ngay sau đó, bà nhận ra điều gì, lập tức im bặt.

Dường như Hứa Hựu Cảnh đang thất thần, anh thu hồi tầm mắt từ phía cầu thang, ánh mắt mang ý dò hỏi nhìn dì Bình.

Dì Bình cười gượng, vẻ mặt trở nên lúng túng: “Không có gì, không có gì, dì nhìn nhầm thôi.”

Bà vỗ tay một cái, làm bộ như vừa sực nhớ ra: “Tối nay không cần dì nấu cơm đâu, nguyên liệu trong tủ lạnh có sẵn hết rồi. Dì chuẩn bị thuốc và để trong tủ hâm nóng cho Tiểu Ngải, cháu nhớ ăn cơm xong bảo con bé nếm thử, nếu không hợp vị thì dì làm lại. Dì ra sau nhà dọn dẹp đây, có việc gì cứ gọi dì nhé.”

Anh đáp: “Cảm ơn dì Bình.”

Dì Bình cười đầy ẩn ý, “Cháu và Tiểu Ngải hòa thuận là tốt hơn bất cứ điều gì rồi. Thôi, dì ra sau đây.”

Trong nháy mắt, phòng khách chỉ còn lại một mình Hứa Hựu Cảnh.