Ôn Hoài nhìn sâu vào đôi mắt anh, cảm giác bình yên dâng lên trong lòng một cách khó hiểu.
Cô gật đầu.
…
Trên bàn ăn, Ôn Hoài và Hứa Hựu Cảnh ngồi cạnh nhau, đối diện là Hi Quan và Nam Địch.
Hi Quan pha nước chấm hơi nhiều, hỏi xem có ai muốn không. Nam Địch và Hứa Hựu Cảnh đều lắc đầu, thế là anh ta nhìn sang Ôn Hoài, đang định hỏi thì bị Hứa Hựu Cảnh chặn lại.
Anh nói: “Chị dâu cậu không ăn rau thơm.”
Hi Quan đành giữ lại cho mình: “Thế thì chịu rồi.”
Hàng mi Ôn Hoài khẽ run.
Hương thơm từ nồi lẩu sôi sùng sục lan tỏa, thịt bò và viên thả lẩu nổi lên, mọi người đều đã động đũa, chỉ có Ôn Hoài là chậm hơn một nhịp.
Câu “chị dâu cậu” thốt ra quá đỗi tự nhiên, cô biết đó chỉ là cách xưng hô xã giao trước mặt người ngoài, nhưng khi nghe thấy lòng vẫn không khỏi xao động.