Ôn Hoài không biết anh muốn làm gì, nhưng vẫn đáp: “Được.”
Lời vừa dứt, trong không gian yên tĩnh dường như có tiếng bước chân cố ý bước chậm lại. Ôn Hoài muốn quay lại xem, nhưng cổ tay đang chống lên mặt bàn bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy, rồi cảm giác ấy biến mất.
Cô ngước mắt lên, chạm phải đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Như một lời nhắc nhở, lại như một sự báo trước.
Ngay sau đó, quả nhiên trong giọng nói của Hứa Hựu Cảnh mang theo chút ngông nghênh.
“Tối nay rảnh không, cùng nhau ăn bữa cơm nhé?”
Ôn Hoài cụp mắt xuống mang vẻ không tự nhiên: “Không rảnh.”
Hứa Hựu Cảnh cúi người xuống, tiến lại gần cô hơn, “Cất công quay về giải vây cho em, mà em không cảm kích chút nào sao?”
Bốn mắt nhìn nhau, theo bản năng cô muốn dò xét xem lời này là thật hay giả. Nhưng sực nhớ ra đây chỉ là màn kịch diễn cho người khác xem, cô cụp mi xuống.
Mấp máy môi, do dự không biết có nên tiếp lời hay không.