Một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm dậy lên ngàn cơn sóng dữ.

Những ánh mắt nghi ngờ, chỉ trích, phán xét ập đến như vũ bão. Những người đồng nghiệp ngày thường vẫn cười nói vui vẻ giờ đây đều khoác lên mình bộ mặt nghiêm nghị, như thể đã đinh ninh Ôn Hoài chính là kẻ phản bội Đỉnh Phong.

Quá nhiều nghi vấn và điểm đáng ngờ bày ra trước mắt, Ôn Hoài không còn thời gian để chìm đắm trong nỗi buồn quá khứ nữa, lý trí cô rất nhanh chóng quay trở lại.

Ngước mắt lên, chạm phải vẻ mặt đắc ý của Tùy Kiến Văn, ngón tay cô siết chặt.

“Không có?” Đổng Thần đứng bật dậy, “Trưởng phòng Thôi, anh có nhớ nhầm không đấy?”

Đầu dây bên kia, Thôi Nhiên lập tức phủ nhận: “Tôi ở văn phòng cả ngày hôm nay, không ai đi đâu cả, sao mà nhớ nhầm được.”

“Vậy cảm ơn Trưởng phòng Thôi, làm phiền anh rồi.” Tùy Kiến Văn cúp máy, nhìn mọi người, “Nghe rõ chưa, có người đang nói dối đấy.”

Đổng Thần cau mày: “Này, các người có ý gì?”

“Đổng Thần.” Ôn Hoài định kéo cậu ấy ngồi xuống, nhưng lòng bàn tay dính dấp mồ hôi, cô chỉ đành gọi tên cậu ấy, “Ngồi xuống trước đi.”

Đổng Thần định nói gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt của Ôn Hoài đành phải làm theo.