Không biết có phải vì trong lòng có chuyện hay không mà bữa trưa hôm nay Ôn Hoài ăn rất ít. Tuy nhiên, cô vẫn nhớ kỹ lời dặn của Hứa Hựu Cảnh, cố gắng ăn thật chậm rãi, bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo vơi đi cùng lúc với Đổng Thần ăn xong phần của mình.
Lúc hai người đi cất khay, Đổng Thần còn hỏi: “Chị Ôn, sao hôm nay chị ăn chậm thế, bằng tốc độ của em luôn rồi này?”
Ôn Hoài cười cười: “Ăn nhanh quá không tốt cho dạ dày, từ hôm nay chị sẽ sửa.”
Đổng Thần lập tức hiểu ý: “Chị mới biết là không tốt hôm nay thôi à? Em thấy là có người dặn chị thì có.”
Tối qua cậu ấy vừa gặp chồng của Ôn Hoài xong, cái “có người” này là ai thì không cần nói cũng biết.
Có chút chua xót trong lòng, nhưng ngoài mặt cậu ấy vẫn giữ vẻ bình thường: “Có phải anh rể nói nên chị mới để tâm không? Chứ bọn em nói bao nhiêu lần rồi có thấy chị nghe đâu.”
Bị vạch trần không thương tiếc khiến Ôn Hoài cứng họng. Nhưng nhắc đến Hứa Hựu Cảnh trong giờ làm việc, ngoài cảm giác chột dạ, cô còn có chút thầm vui.
Chợt nhớ đến một chuyện, cảm xúc đang bay bổng bỗng như bị dội gáo nước lạnh.
Lần đầu tiên cô hỏi Đổng Thần về chuyện tình cảm: “Đổng Thần, chị hỏi em một câu nhé, được không?”
Đổng Thần: “Đương nhiên là được rồi, chị hỏi đi.”