“…”

Một câu nói khiến Hứa Hựu Cảnh cứng họng không thốt nên lời, cơn tức giận đè nén trong lồng ngực bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

“Lần thứ ba.”

Tiếng ậm ừ khe khẽ vang lên khiến anh không kịp suy nghĩ nhiều, nhấn ga, chiếc xe nhanh chóng lao vào màn đêm ngày càng đậm đặc.


Giấc ngủ này của Ôn Hoài chẳng hề yên ổn, cô thậm chí không biết mình đã ngủ thiếp đi như thế nào.

Chỉ mơ hồ nhớ Hứa Hựu Cảnh bế cô lên xe, hai người nói với nhau vài câu, nhưng nội dung câu chuyện đã bị cơn đau dạ dày xóa sạch không còn dấu vết. Sau đó, cô đến bệnh viện, được truyền nước biển, cơn đau dịu đi và cô chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy có ai đó nói chuyện bên cạnh, rồi lại chẳng còn ấn tượng gì nữa.

Là Hứa Hựu Cảnh sao?

Anh đã nói gì nhỉ?

Cổ họng khô khốc, Ôn Hoài chống người ngồi dậy, cô đưa tay với lấy cốc nước trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, chưa kịp chạm vào thì nghe thấy tiếng khóa cửa mở.