Nhìn dòng tin nhắn ấy, trong đầu cô tự động hiện lên giọng nói của anh.
Anh hỏi:
“Em có ổn không?”
Có ổn không…
Rõ ràng chỉ là một câu hỏi thăm bình thường, nhưng chẳng hiểu sao, nước mắt Ôn Hoài cứ thế tuôn trào, những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay cuối cùng cũng không kìm được nữa.
Tiếng nức nở ngày càng lớn, cô bịt miệng vùi mình trong chăn, cố gắng không để phát ra tiếng động nào.
Nhưng nỗi tủi thân trong lòng đâu phải thứ cô có thể kiểm soát.
…
Năm phút trước.
Hứa Hựu Cảnh về đến phòng tổng thống, còn chưa kịp thay quần áo đã vội vàng tìm Ôn Hoài.