Anh ấy đến rồi!
Trong ánh đèn mờ ảo, Ôn Hoài ngước mắt lên, bất ngờ chạm phải đôi mắt sâu thẳm ấy giữa không gian tĩnh lặng.
Giây phút này, tiếng người dẫn chương trình và tiếng nhạc nền sôi động dường như tan biến. Mọi âm thanh lùi xa, hơi thở cô chậm lại, trong mắt chỉ còn hình bóng Hứa Hựu Cảnh.
“Xin lỗi, chỗ này…” Lỗ Ẩn thấy có người ngồi, khom người bước tới, “Bên kia vẫn còn ghế trống, anh làm ơn qua đó ngồi được không?”
Hứa Hựu Cảnh quay mặt đi, ánh mắt sắc bén không giấu nổi sự mất kiên nhẫn, vẫn ngồi yên tại chỗ.
Lúc này, MC đang dẫn dắt chương trình, trên màn hình chiếu đoạn phim về cô dâu chú rể, cả khán phòng im lặng.
Lỗ Ẩn thấy anh không nói gì, tưởng không nghe thấy, vừa cúi người định nói thêm một câu thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn của người đàn ông, như tiếng sét giữa trời quang, khiến anh ta đứng hình tại chỗ.
Hứa Hựu Cảnh: “Biến.”
Lỗ Ẩn không tin vào tai mình, “Này, anh ăn nói thô tục thế hả?”
Mọi người xung quanh bắt đầu chú ý đến, nhao nhao khuyên can anh ta ngồi xuống, đừng gây chuyện.