Ôn Hoài thu hồi ánh mắt, lặng lẽ theo chân chú Lý lên lầu.

Bắc Thành vào tháng Chín, nhiệt độ đã bắt đầu hạ xuống. Cũng may hôm nay trời quang mây tạnh, ánh nắng vàng nhạt len qua ô cửa sổ dài nơi hành lang, trải thảm vàng lên từng bậc thang, mỗi bước chân đi qua đều cảm nhận được hơi ấm dễ chịu.

Hai người một trước một sau lên lầu, Ôn Hoài cúi đầu nhìn cái bóng đổ dài dưới chân mình.

Khẩu hình của Kiều Uyển Trân vừa rồi cô nhìn thấy rất rõ, nhưng nếu không kịp thời nhận ra sự thiếu thiện cảm của bà đối với mình thì đã uổng công cô làm thư ký bao nhiêu năm nay rồi.

Thế nên cô chủ động bắt chuyện với chú Lý: “Chú Lý, người ở dưới lầu là mẹ của A Cảnh ạ?”

Chú Lý quay lại, nụ cười hiền hậu: “Đúng vậy ạ. Lát nữa lão phu nhân sẽ kể rõ cho cô nghe.”

“Vâng ạ.”

Bước vào gian nhà chính, phong cách trang trí Trung Hoa cổ điển mà trang nhã khiến người ta cảm thấy thư thái. Ôn Hoài chỉ thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, nhìn thấy Lý Trường Anh đang ngồi ăn điểm tâm trên chiếc trường kỷ.

Thấy người đến, bà đặt miếng bánh xuống, đứng dậy bước tới, trên mặt nở nụ cười tươi rói.

“Cháu mau lại đây ngồi, nếm thử món bánh hạnh nhân này đi, vừa mới nướng xong đấy, giòn lắm.”