“Tên là Lily thôi à?” Giọng người đàn ông trong đêm tối thăm thẳm nghe rất trầm.
Trước khi anh nói hai chữ “Lily”, có một khoảng ngừng rất ngắn. Bởi vì ngữ điệu của anh không nhanh không chậm, nên khoảng ngừng này rất dễ nhận ra. Anh lại kết thúc bằng một giọng nhẹ bẫng, cho người ta ảo giác rằng hai chữ “Lily” này mang một ý vị khác, cực kỳ dễ nghe.
Mạnh Thích Dạng lại tuỳ tiện bịa ra một cái họ, “Em họ Tô, tên Tô Lị. Thầy Lương cứ gọi tôi là Lily là được.”
Tiếp theo, cô nói: “Tôi là một biên kịch tự do. Gần đây tôi định viết một bài phỏng vấn thầy Lương cho một trang chuyên về thiết kế kiến trúc, nên muốn trò chuyện với ngài một chút. Hơn nữa tôi vẫn luôn rất hứng thú với thiết kế kiến trúc, cũng muốn nhân cơ hội này để học hỏi thêm từ ngài.”
Đàm Tố nhìn cô, “Trang nào?”
Mạnh Thích Dạng: “‘Kiến Trúc và Đời Sống’.”
Đàm Tố: “Cô đã từng viết bài nào rồi?”
Hai câu hỏi liên tiếp, không phải là kiểu hùng hổ dọa người, mà là đang dẫn dắt. Kiểu dẫn dắt này lại mang theo một loại cảm xúc, như thể đang nhắm vào cô. Nhưng nhìn kỹ, gương mặt anh lại toát lên vẻ ấm áp, không có gì cả.
Không hiểu vì sao, Mạnh Thích Dạng có dự cảm lần này cô là sẽ thất bại.
Bề ngoài cô vẫn tỏ ra bình tĩnh, cố gắng lấy lại thế chủ động, nhân lúc trả lời để dẫn dắt đến mục đích của mình: “Thời gian tôi viết chưa lâu lắm, nhưng cũng đã có vài bài được đăng. Hay là chúng ta kết bạn WeChat, tôi về sẽ sắp xếp lại một vài bài viết và đường link gửi cho ngài nhé.”