Lúc này thời tiết ở thành Nam có nhiệt độ cao hơn thành Bắc một chút, không ít người vẫn còn mặc đồ mùa thu.
Nơi chân trời lúc chạng vạng, mây nhuốm một màu hồng vàng. Một chiếc xe thương gia màu đen đang chạy dọc theo đường cao tốc sân bay.
Ngồi ở ghế phụ lái, trợ lý Hàn Viễn đang tranh thủ thời gian trên đường để báo cáo công việc.
Anh ta và vài người nữa đã đến thành Nam từ buổi sáng, buổi chiều thì thay sếp tham dự một buổi đấu giá từ thiện, lúc này đang đi đón sếp vừa hạ cánh để đến một bữa tiệc.
Báo cáo xong công việc, Hàn Viễn nhớ ra còn một chuyện nữa.
“Đàm tổng, ngoài ra còn một việc.” Anh ta liếc nhìn về phía sau qua gương chiếu hậu, “Có một người tên là Lily, tìm Lương Hiên ạ.”
Vài giây sau, như thể mới nhớ ra có chuyện này, từ hàng ghế sau truyền đến một giọng nói mang vài phần lười biếng: “Cô ta nói gì?”
Lúc nhận được tin nhắn, Hàn Viễn đã ngớ người một lúc lâu.
Chiếc điện thoại này vẫn luôn do anh ta quản lý, xem như là điện thoại công việc, trên danh nghĩa là của sếp anh. Những buổi xã giao rất nhiều, khó tránh khỏi phải đối phó với một vài người không quan trọng, nên họ sẽ cho số này, ngày thường sẽ do anh ta xử lý.
— Thầy Lương Hiên, xin chào, em là Lily ở buổi tiệc tối qua, mạn phép làm phiền ạ. Em đã sắp xếp lại vài bài viết, có thể gửi qua WeChat cho ngài được không ạ?