Mấy ngày tiếp theo, tần suất Mạnh Thích Dạng liên lạc với Lương Hiên không cao, chỉ chào hỏi anh vào Chủ nhật, rồi thứ Ba lại hỏi anh đã đi công tác về chưa. Anh trả lời rất chậm, có vẻ như rất bận.
Thứ tư, Vưu Hoan hẹn Mạnh Thích Dạng ra ngoài ăn trưa và đi dạo phố.
Lúc trò chuyện, hai người nhắc đến Lương Hiên.
Vưu Hoan: “Tớ đã nói rồi, anh ta cho cậu số điện thoại không phải là để đối phó cho qua chuyện, nếu không thì đã từ chối thẳng cậu rồi. Có một số người chính là giả vờ đàng hoàng, toàn là kịch bản và thủ đoạn cả thôi.”
“Đúng là anh ta rất biết cách câu dẫn.” Điểm này không thể phủ nhận.
Vưu Hoan: “Cậu và anh ta đã nói những gì rồi?”
Mạnh Thích Dạng mở acc phụ trên WeChat, đưa lịch sử trò chuyện cho cô ấy xem.
Vưu Hoan lướt xong đoạn ghi chép, cười nhạo: “Thấy chưa, nói chuyện riêng với cậu xong là anh ta lộ bản chất ngay. Đoạn về bạn gái kia, rồi đoạn về cái giá phải trả, mờ ám biết bao, mấy gã đàn ông này quả nhiên đều một ruột như nhau.”
Mạnh Thích Dạng thu lại điện thoại, “Mờ ám sao?”
Vưu Hoan: “Chứ còn gì nữa.”