Thiệu Dương đã nghe được câu thứ hai của Mạnh Thích Dạng.
Nhưng đó là một câu hoàn toàn khó hiểu, anh ta còn tưởng mình đã nghe lầm.
“Cái gì?”
“Tôi có chút việc, hôm nay đến đây thôi.”
Mạnh Thích Dạng nói qua loa một câu rồi lập tức đi về phía bóng người kia, cũng chẳng buồn để tâm đến việc tai nghe không còn âm thanh nữa.
“Thầy Ôn.”
Triệu Tấn có việc nên vừa kết thúc lễ khai mạc đã đi rồi. Ôn Tư Vân nói chuyện với một người đồng nghiệp một lúc về dự án thi đấu sắp tới, bây giờ cũng chuẩn bị rời đi thì bị một cô gái gọi lại.
“Cô là?”
Anh ta cảm thấy cô gái trước mắt có chút quen quen, nhưng lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Vẻ mặt lạnh nhạt của Ôn Tư Vân làm Mạnh Thích Dạng nhớ đến những lời đồn về anh ta trên mạng.