Mạnh Thích Dạng và Vưu Hoan đã ở lại phòng tranh cho đến tận 12 giờ rưỡi.
Nhớ lại phần trải nghiệm tương tác lúc nãy, Vưu Hoan nhận xét: “Đàm Tố diễn sâu thật đấy.”
Mấy cậu ấm nhà giàu này đúng là rảnh rỗi thật.
Mạnh Thích Dạng gật đầu, trong đầu lại nghĩ đến cái nhìn đối diện trong không gian tối tăm đó.
Trước đó, khi nghe tiếng “Thầy Đàm”, cô đã bất giác quay đầu nhìn lại, không biết liệu anh có nhận ra không. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại có phản ứng đó, cho dù có gọi Đàm Tố thì cũng phải là “Đàm tổng” mới đúng, sao lại là “Thầy Đàm” được.
Sau khi rời phòng tranh, Mạnh Thích Dạng và Vưu Hoan tìm một nơi để ăn trưa.
Trong lúc ăn, họ trò chuyện và Mạnh Thích Dạng mới biết Vưu Hoan đã thành đôi với tuyển thủ e-sport kia.
“Chuyện từ khi nào thế?” cô hỏi.
“Mới hai ngày trước thôi.”
“Vậy có phải tớ đã làm phiền buổi hẹn hò cuối tuần của hai người không?”