Mạnh Thích Dạng dừng lại một chút, rồi cúi đầu xuống.

Bàn tay cầm bật lửa tiến lại gần hơn.

Vài sợi tóc từ bên tai cô rủ xuống, ngọn tóc dừng lại nơi hổ khẩu và cổ tay anh, giống như cành liễu bên bờ sông mùa xuân theo gió lướt qua mặt nước.

Điếu thuốc trong miệng Mạnh Thích Dạng ngậm không được vững, cô phải dùng tay đỡ lấy.

Từ góc độ của Đàm Tố, có thể nhìn thấy hàng mi rung động của cô khi mắt cô cúi xuống.

Biết anh không phải Lương Hiên nhưng vẫn giả vờ không biết, miệng thì cứ một tiếng “Anh Hiên”.

Anh đã theo dõi, quan sát cô cả buổi tối mà vẫn không nhìn ra được mục đích của cô. Chỉ đến khi anh châm thuốc cho cô, hàng mi cô mới run rẩy, và cô tiến lại gần hơn.

Cảm giác khi điếu thuốc bắt đầu cháy có chút không quen, nhưng sau đó thì ổn rồi. Quả nhiên vẫn không khác trong ấn tượng của cô là mấy, rất lạnh, có chút hương vị của trầm hương, làm cô thả lỏng, nhịp tim cô cũng theo đó mà bình ổn trở lại.

Cô chậm rãi phả ra một làn khói, vén mớ tóc bị gió thổi rối ra sau tai, rồi quay đầu nhìn về phía Đàm Tố: “Anh Hiên, anh đã từng châm thuốc cho ai như vậy chưa?”

Đàm Tố hỏi ngược lại: “Cô đã từng được ai châm thuốc cho như vậy chưa?”