Bước vào hạ tuần tháng 12, thoáng cái một năm nữa lại sắp trôi qua.
Tết Nguyên Đán năm nay rơi vào thứ sáu, nối liền với thứ bảy và chủ nhật, vừa tròn ba ngày nghỉ.
Khương Điềm định đi chơi cùng bạn học vào dịp Nguyên Đán, Mạnh Thích Dạng vẫn là nghe được từ bạn cùng phòng của cô bé Úc Thiến khi đang trò chuyện.
Từ khi biết được từ Khương Điềm rằng Mạnh Thích Dạng cũng viết tiểu thuyết, Úc Thiến thỉnh thoảng sẽ tìm Mạnh Thích Dạng tâm sự, cô sẽ chia sẻ cho cô ấy một vài mẹo viết lách, hoặc thấy được quyển sách nào hay cũng chia sẻ với cô ấy.
Gần đây Úc Thiến đang viết sách mới, nhưng phần mở đầu viết không được thuận lợi lắm, liền tìm vài tác giả quen biết nhờ xem giúp. Cô ấy muốn nghe thêm ý kiến của người khác, kết quả là mỗi người lại cho cô ấy một ý kiến khác nhau. Cô ấy cũng không biết nên nghe theo ai, cuối cùng chính mình cũng rối tung lên.
Cô ấy lại đến hỏi ý kiến của Mạnh Thích Dạng.
Mạnh Thích Dạng xem xong phần mở đầu, không đưa ra ý kiến gì liên quan đến cốt truyện hay thiết lập nhân vật, mà chỉ đặt ra vài câu hỏi.
Nhìn thì có vẻ là những câu hỏi rất đơn giản, nhưng Úc Thiến trả lời một hồi thì không nói được nữa, lập tức nhận ra nguyên nhân vì sao mình viết không thuận lợi.
Úc Thiến: A, em biết phải sửa thế nào rồi.
Mạnh Thích Dạng: Vậy thì tốt rồi.