Sau khi các cô gái rời sân bóng rổ, Phan Vũ trở về phòng thay đồ, từ chối cả buổi liên hoan của đội bóng, vội vàng chạy ra ngoài, chỉ để xem liệu có thể tình cờ gặp lại cô hay không.

Rốt cuộc, cơ hội gặp được cô thật hiếm hoi. Không ngờ lại thật sự gặp được.

Hai người cùng nhau đi về phía cổng trường.

Giờ này, nhiều người đã đi chơi hoặc về nhà, khuôn viên trường không còn đông đúc.

Những cây ngô đồng Pháp hai bên đường vừa được tỉa cành, trơ trụi, bóng đổ xuống mặt đất mạnh mẽ, hữu lực.

“Bài tập cuối kỳ lần trước còn phải cảm ơn chị ạ.” Phan Vũ nói. “Nếu không có ý kiến của chị, em cũng không biết phải sửa thế nào.”

Mạnh Thích Dạng cười cười: “Tôi chỉ nói bừa thôi,cũng là do cậu nỗ lực cả.”

“À đúng rồi, em gái chị học năm mấy rồi?”

“Em ấy học năm nhất.”

“Nếu em ấy có việc gì ở trường có thể tìm em.”