Mạnh Thích Dạng nhìn về phía Đàm Tố. Anh đang nhìn màn hình, ra vẻ như đang xem phim, tròng kính mờ ảo phản chiếu sắc màu của màn ảnh.
Cô cũng quay đầu nhìn về phía màn hình, để anh lại trong khóe mắt, sau đó khẽ nói: “Tính đi.”
Giọng điệu lại nghe có chút miễn cưỡng.
Sự miễn cưỡng này lại mang theo một chút khiêu khích.
Cũng may ánh sáng tối tăm đã che đi khuôn mặt đang nóng lên của cô. Hàng mi đang run rẩy cũng không dễ bị phát hiện.
Đàm Tố không nói gì, chỉ khẽ động bàn tay đang nắm lấy tay cô, tựa như đang nói với cô: Vẫn chưa kết thúc đâu.
Khi lòng bàn tay áp sát, mười ngón tay bị ghì lấy một cách chậm rãi mà mạnh mẽ, Mạnh Thích Dạng chỉ cảm thấy sức lực trên người như bị rút cạn, cuối cùng không còn cách nào mạnh miệng được nữa. Có hai giây, nhân vật chính trong phim không nói gì, không gian rất yên tĩnh, cô dường như nghe thấy được tiếng tim mình đập như sấm.
Nếu là một nụ hôn, có lẽ còn không đến mức này. Đó là một loại kích thích cảm quan khác mang đến sự gia tốc của nhịp tim, hoàn toàn không giống nhau.
Vậy mà anh lại cố tình chọn cách thức thong thả ung dung, không thực sự vượt qua ranh giới kia.
Thời gian đã bước sang phút thứ 59, chỉ còn lại chưa đầy 60 giây cuối cùng.