Vừa vào phòng, Tiểu Chu và những người khác đã tò mò xúm lại hỏi đạo diễn Điền và chị Lưu, vị Đàm tổng kia rốt cuộc là nhân vật tầm cỡ nào. Nghe nói anh đúng là người của “vòng tròn” đó, ai nấy đều càng thêm hứng thú.
Tiểu Chu kể lại: “Thảo nào! Lúc nãy đi ngang qua, em chỉ dám liếc một cái, ai ngờ anh ấy cũng vừa hay nhìn sang. Khí chất đó làm chân em muốn nhũn ra luôn. Cô Vọng Tân,cô có cảm thấy vậy không?”
Mạnh Thích Dạng chỉ gật đầu tán đồng: “Có.”
Phó đạo diễn liền nói đùa: “Chị Lưu, anh Điền, sau này hai anh chị mà phất lên thì nhớ kéo tụi em theo với nhé!”
Chị Lưu cười: “Phải có cơ hội đã chứ. Tấm danh thiếp chị đưa cho người ta, khéo họ còn chẳng thèm liếc qua đã vứt đi rồi.”
Đạo diễn Điền nói: “Chỉ là một lần chào hỏi để người ta nhớ mặt thôi.”
Dường như trong mắt họ, bất kể là người hay việc gì, hễ dính dáng đến “vòng tròn” đó là đều tự động được bao bọc bởi một vẻ bí ẩn khó tả.
Càng không biết, lại càng khiến người ta tò mò, nghe được chút chuyện phiếm thật thật giả giả cũng là một thú vui.
Mọi người trò chuyện vô cùng sôi nổi, mãi cho đến khi những người họ gọi đến sau lục tục tới nơi, họ mới đổi chủ đề.
Phòng mà Tống Tân Dương thuê dài hạn cũng ở cùng tầng này.