Lúc này, cửa một căn phòng khác mở ra, Tiểu Chu say khướt lảo đảo bước ra.
Nhìn thấy ba người đang đứng ở hành lang, cô ấy sững sờ một lúc, sau đó nhận ra Mạnh Thích Dạng và đi thẳng về phía cô.
“Cô Vọng Tân, sao cô lại ở đây. Em cứ thắc mắc sao không thấy cô đâu.”
Cũng không còn gì để nói, Mạnh Thích Dạng chuẩn bị về phòng, cô bước về phía Tiểu Chu và nói: “Tìm nhà vệ sinh, nhưng đi nhầm. Đây là lối thoát hiểm.”
Tiểu Chu: “Trong phòng không phải có sao ạ.”
“Ừ, về thôi.” Mạnh Thích Dạng đỡ lấy cô ấy.
Hai người quay về, vừa hay đi ngang qua người Đàm Tố.
Tiểu Chu đã không còn nhận ra người rõ lắm. Cô bé vừa đi vừa liếc nhìn Đàm Tố, rồi lại quay đầu nhìn Đoạn Gia Thâm, nhỏ giọng hỏi: “Sao lại có hai anh đẹp trai đứng ở đây thế, cô Tân có quen không?”
Mạnh Thích Dạng: “Không quen.”
Đến cửa phòng, Tiểu Chu đẩy cửa bước vào trước, Mạnh Thích Dạng theo sau.