Những lời Mạnh Thích Dạng định nói đã bị câu nói đầy mỉa mai của Đàm Tố chặn lại.
Đây là xe của cô, muốn xuống xe thì cũng phải là anh xuống, không phải cô.
Nhưng xe đang trong tay người của anh, xe cũng đã lăn bánh trên đường, cô cũng lười nói nhiều, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giờ này đường phố rất vắng. Lúc ở trong phòng tiệc ồn ào không cảm nhận được, bây giờ mới có cảm giác yên tĩnh của đêm khuya.
Trong đầu Mạnh Thích Dạng hiện lên cốt truyện cô đã viết trước khi ra ngoài tối nay, rồi lại bắt đầu suy nghĩ nên viết tiếp như thế nào.
Đầu óc cô vốn đã choáng váng, lại thêm gió ấm của điều hòa thổi, cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Chỉ là cô ngủ không sâu, cứ mơ mơ màng màng.
Khi cô cảm nhận được xe dừng lại và mở mắt ra, thì phát hiện xe đã tắt máy và đang đỗ trong hầm nhà cô.
Hàng ghế trước trống không, tài xế không có ở đó. Cô cử động cái cổ mỏi nhừ, quay đầu lại, và thấy Đàm Tố vẫn đang ngồi bên cạnh.
Một cách khó hiểu, Mạnh Thích Dạng lại nghĩ đến tác phẩm nghệ thuật sắp đặt tương tác trong buổi triển lãm lần trước, tòa lâu đài dựa trên hình ảnh của anh.