Cửa phòng ngủ hé mở, có thể nhìn thấy chăn gối cuộn vào nhau trên giường, và vỏ bao bì đã được mở trên tủ đầu giường.

Hơi thở còn chưa tan hết như có như không bay ra, xâm nhập vào mọi giác quan.

Đàm Tố kéo suy nghĩ trở lại công việc, anh hỏi Hàn Viễn về lịch trình tuần sau.

Vốn dĩ chiều thứ Hai và sáng thứ Ba anh có cuộc họp ở Nam Thành, giờ lại đột ngột thêm một cuộc họp vào sáng thứ Hai.

“Được, tối nay đi, thứ Ba về, cậu đi cùng tôi, Mai Lâm ở lại.”

“Vâng, Đàm tổng.”

Nói chuyện điện thoại với Hàn Viễn xong, Đàm Tố trở lại ghế sô pha ngồi, ngón tay anh gõ hai cái lên tay vịn, rồi vào danh bạ tìm tên Đoạn Gia Thâm.

Có một số chuyện, dù sao cũng phải nói.

Điện thoại được gọi đi, thời gian chờ đợi có chút dài.

Tay Đàm Tố gõ từng nhịp một.