Thế mà lại muốn lên nhà ngồi một lát cơ đấy.
Mạnh Thích Dạng liếc anh một cái, “Chỉ là lên ngồi một lát thôi à?”
Đàm Tố khẽ nhướng mày, “Nếu không thì sao?”
Được thôi.
Mạnh Thích Dạng để anh đỗ xe ngay dưới lầu, rồi dẫn anh vào trong.
Đàm Tố nắm lấy cổ tay cô. Mạnh Thích Dạng quay đầu lại, thấy ánh mắt anh đang dừng lại ở trên đó.
Vết hằn trên cổ tay cô cơ bản đã mờ đi, nhưng vết xước nhàn nhạt trên mu bàn tay anh thì vẫn còn.
Mạnh Thích Dạng cảm thấy đáng đời anh, cô bèn hờ hững dời mắt đi.
Đàm Tố cười một tiếng.
Thang máy đến, hai người cùng nhau bước vào.