Hàn Viễn gõ cửa, rồi bước vào văn phòng.

Đàm Tố, người đang cầm điện thoại đứng trước cửa sổ sát đất, quay người lại, hất cằm về phía sô pha, “Ngồi đi.”

Hàn Viễn đi đến ngồi xuống chiếc sô pha bên kia, đối diện với ánh mắt của sếp, anh ta bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.

“Làm thế nào mà cậu có WeChat của cô ấy?”

Hàn Viễn hỏi lại: “Đàm tổng đang nói đến Mạnh Thích Dạng ạ?”

Đàm Tố gật đầu, ra hiệu cho anh ta trả lời câu hỏi của mình.

Hóa ra là hỏi chuyện này. Thật ra Hàn Viễn cũng khá tò mò làm thế nào mà sếp lại có bạn tốt là bạn học cũ của mình.

“Chúng tôi là bạn cùng trường đại học BU, chị ấy là đàn chị của em. Đàm tổng, anh và chị ấy quen nhau ạ?”

Hỏi xong, anh ta nghe thấy sếp mình cười lạnh một tiếng.

Hàn Viễn: “…”